Từng là một vận động viên võ thuật của đội tuyển quốc gia, Sỹ Hậu quyết định tự lập từ năm 18 tuổi để theo đuổi ước mơ diễn xuất. Bền bỉ đi qua nhiều vai trò phía sau hậu trường, nam diễn viên trẻ từng bước chạm đến điện ảnh bằng chính nội lực của mình. Sau cột mốc Á quân Gương mặt Điện ảnh 2021, Nguyễn Sỹ Hậu tiếp tục góp mặt trong các dự án như Ngày xưa có một chuyện tình, Quán Kỳ Nam, Tử chiến trên không, trước khi ghi dấu rõ nét với vai Chài trong Phí Phông – một nhân vật không phô trương nhưng đủ chiều sâu để khẳng định hành trình làm nghề nghiêm túc và bền bỉ.
TỰ LẬP TUỔI 18 VÀ “CANH BẠC” ĐỔI HÀO QUANG LẤY ƯỚC MƠ
Nguyễn Sỹ Hậu bắt đầu câu chuyện điện ảnh của mình bằng một lựa chọn đầy đánh đổi. Từng là vận động viên võ thuật trong đội tuyển Vovinam quốc gia, hào quang sân đấu vốn đã vạch sẵn cho anh một tương lai bằng phẳng. Thế nhưng, những thước phim hành động từ năm cấp 3 đã gieo vào lòng chàng trai trẻ một khát khao mãnh liệt: được trở thành diễn viên. Hành trình đó chưa bao giờ dễ dàng khi anh phải đối mặt với sự phản đối từ gia đình. Năm 18 tuổi, Hậu chọn tự lập hoàn toàn để nuôi giấc mơ.

* Cơ duyên nào đã đưa anh đến với điện ảnh, từ danh hiệu Á quân Gương mặt Điện ảnh 2021 đến vai Chài trong Phí Phông?
– Diễn viên Nguyễn Sỹ Hậu: Trước khi đến với điện ảnh, tôi từng là vận động viên võ thuật trong đội tuyển Vovinam quốc gia. Nhưng từ những năm cấp 3, khi bắt đầu xem nhiều phim hành động, tôi dần bị cuốn vào thế giới đó và nuôi một mong muốn rất rõ ràng: được trở thành một diễn viên.
Hành trình đó không hề dễ dàng. Gia đình không ủng hộ, nên khi đủ 18 tuổi, tôi buộc phải tự lập hoàn toàn. Tôi từng học ở trường Sân khấu Điện ảnh, nhưng phải dừng lại vì không đủ điều kiện tài chính. Những năm sau đó, tôi làm nhiều công việc khác nhau trong ngành phim từ casting, trợ lý… vừa để mưu sinh, vừa để không rời xa điện ảnh.
Đến năm 2021, khi đã có một chút ổn định, tôi tham gia Gương mặt Điện ảnh như một cách đánh dấu việc mình quay lại với nghề một cách nghiêm túc. Danh hiệu Á quân là một cột mốc đáng nhớ, nhưng với tôi, nó chỉ là điểm khởi đầu. Sau đó, tôi vẫn tiếp tục đi từng bước nhỏ, tích lũy cơ hội cho đến khi có được vai Chài – một vai diễn mà tôi cảm thấy mình thực sự được “sống” trong đó.
TỪ NHỮNG BƯỚC CHÂN “DÒ ĐƯỜNG” ĐẾN MÀN GIAO THOA CẢM XÚC TRONG PHÍ PHÔNG
Sau cột mốc năm 2021, con đường điện ảnh vẫn thử thách sự kiên trì của Sỹ Hậu qua các dự án như Ngày xưa có một chuyện tình, Quán Kỳ Nam, Tử chiến trên không. Và rồi, vai Chài trong Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng đến như một bước ngoặt đúng nghĩa. Sỹ Hậu sánh vai cùng Mon (Diệp Bảo Ngọc) – người phụ nữ mang lời đồn là quỷ khát máu và bé Lua (Nina Nuttacha Padovan) – sao nhí Thái Lan đầy ám ảnh. Chài không phải nhân vật phức tạp kiểu đô thị, anh mang những suy nghĩ bản năng, rất “đời”.

* Anh đã tiếp cận và chuẩn bị cho vai Chài như thế nào?
– Vai Chài đến với tôi khá bất ngờ. Ban đầu tôi không nghĩ đó sẽ là một vai lớn, nhưng khi đọc kịch bản, tôi nhận ra đây là một nhân vật có đời sống nội tâm rất rõ.
Chài không phải kiểu nhân vật phức tạp theo cách đô thị, mà là một con người mang những suy nghĩ rất bản năng, rất “đời”. Vì vậy, điều đầu tiên tôi làm không phải là diễn, mà là tìm cách để mình trở nên “đúng” với nhân vật – từ vóc dáng, cách di chuyển đến ánh nhìn. Tôi tin rằng trước khi khán giả cảm nhận được cảm xúc, họ cần tin vào sự tồn tại của nhân vật. Và để tạo được niềm tin đó, người diễn viên phải thay đổi thật sự, chứ không chỉ là thể hiện bên ngoài.
* Vai Chài có ý nghĩa như thế nào trong hành trình nghề nghiệp của anh?
– Với tôi, đây là một cột mốc rất đặc biệt. Lần đầu tiên tôi có một poster riêng, lần đầu tiên tôi được đồng hành với một nhân vật xuyên suốt câu chuyện, có số phận rõ ràng và có sự kết nối với nhiều tuyến nhân vật khác. Trước đây tôi cũng từng tham gia những bộ phim lớn, nhưng thời lượng không nhiều. Dù vậy, là 1 người diễn viên, mọi cơ hội xuất hiện trên màn ảnh với tôi đều quý giá. Còn với Phí Phông, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thực sự “có mặt” trong bộ phim, chứ không chỉ là xuất hiện.
HÌNH TƯỢNG NGƯỜI CHA VÀ THỨ NGÔN NGỮ CỦA TÌNH THÂN
Để tạo nên một “phản ứng hóa học” gia đình thực thụ, Sỹ Hậu đã kết nối với Diệp Bảo Ngọc và bé Nina (Nina Nutthacha Padovan) từ rất sớm. Dù chưa từng làm cha, anh tự đặt mình vào tâm thế một người đàn ông thâm trầm bảo vệ đứa con 10 tuổi trước biến cố sinh tử. Rào cản lớn nhất là ngôn ngữ với Nina, nhưng Sỹ Hậu đã dùng thứ ngôn ngữ quốc tế dễ gần nhất: ngôn ngữ cơ thể.

* Sỹ Hậu làm như thế nào để tạo chemistry giống một gia đình thật sự với Diệp Bảo Ngọc và bé Nina?
– Để tạo nên một “phản ứng hóa học?” gia đình thực thụ trong Phí Phông, tôi đã bắt đầu quá trình kết nối với chị Diệp Bảo Ngọc và bé Nina từ rất sớm. Trước khi phim bấm máy một tháng, chúng tôi đã có khoảng 5 ngày workshop, làm việc trực tiếp, cùng ngồi lại để bắt đầu hành trình của một gia đình ba người. Thời điểm đó, tôi vừa phải nỗ lực siết cân, thay đổi ngoại hình để vào vai, vừa phải tìm cách thấu hiểu tâm lý nhân vật một cách sâu sắc nhất.
Là một diễn viên trẻ chưa từng làm cha, lại lớn lên trong hoàn cảnh thiếu vắng bóng dáng người bố từ nhỏ, tôi không có một hình mẫu sẵn có để soi chiếu. Vì vậy, tôi tự đặt mình vào giả thuyết: Nếu ở tuổi 55, tôi sẽ nuôi dạy và bảo vệ đứa con 10 tuổi của mình thế nào, nhất là khi gia đình đang đứng trước những biến cố ảnh hưởng đến sinh mạng? Tôi chọn cách kết nối bằng sự thầm lặng: âm thầm quan sát, bảo vệ và dành hết sự chiều chuộng cho ‘vợ’ và ‘con’ của mình.
Ban đầu, vì rào cản ngôn ngữ và sự bỡ ngỡ, tôi không biết làm sao để bắt chuyện với Nina ngoài việc lặng lẽ quan sát bé. Sau đó, tôi quyết định dùng ngôn ngữ cơ thể – thứ ngôn ngữ quốc tế dễ gần nhất, để đùa giỡn, kết nối với bé. Sự tự nhiên và tinh nghịch của ê-kíp Việt Nam khiến Nina còn phải thốt lên đầy hài hước: ‘Sao diễn viên Việt Nam ai cũng hơi khùng khùng vậy?’.
Chính những giây phút đó đã xóa nhòa khoảng cách giữa những người đồng nghiệp. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là ngày quay cuối cùng tại Mộc Châu, khi tôi và chị Ngọc rời bối cảnh trước để đi thay đồ mà chưa kịp chào Nina, bé đã khóc nức nở vì nghĩ “bố mẹ” bỏ rơi mình. Nhìn thấy những giọt nước mắt ấy, tôi biết rằng giữa chúng tôi không còn là diễn xuất nữa, mà đó là tình cảm chân thật của một gia đình.
VẾT BẦM TẠI MỘC CHÂU VÀ SỰ DÌU DẮT CỦA TIỀN BỐI
Hành động trong Phí Phông là sự va chạm khốc liệt. Sỹ Hậu thường chủ động xin tự thực hiện các cảnh nguy hiểm. Một kỷ niệm ‘thót tim’ là cảnh anh bị Kiều Minh Tuấn đạp văng, khiến toàn bộ phần thân dưới tê dại và nằm liệt chỗ hơn 15 phút. Tuy nhiên, sự dìu dắt của đàn anh mới là điều Hậu trân trọng nhất.

* Các cảnh hành động trong phim được chuẩn bị ra sao?
– May mắn là tôi có nền tảng võ thuật nên việc làm quen với các cảnh hành động không quá khó khăn. Tôi và bạn diễn chỉ cần vài ngày tập luyện là có thể vào quay. Tuy nhiên, thử thách lại nằm ở bối cảnh. Không gian quay khá chật hẹp và tiềm ẩn nhiều rủi ro, nên việc kiểm soát lực và nhịp diễn rất quan trọng. Trong quá trình quay, những va chạm thật là điều khó tránh khỏi. Nhưng ở một góc độ nào đó, chính những yếu tố đó lại giúp cảnh quay trở nên chân thật hơn.
* Trải nghiệm đóng các cảnh hành động với đàn anh Kiều Minh Tuấn như thế nào?
– Thật sự tôi không nghĩ sẽ đánh “ác” đến như vậy. Khi thực hiện các phân đoạn hành động trong phim, tôi thường chủ động xin đạo diễn cho mình tự thực hiện toàn bộ các cảnh quay. Có những cảnh cực kỳ nguy hiểm, như lúc phải tung người làm sập cả vách gỗ, phía sau đầy dụng cụ nhà bếp sắc nhọn – đạo diễn đã phải can ngăn vì lo tôi gặp chấn thương sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn.
Một kỷ niệm ‘thót tim’ nhất là cảnh tôi bị anh Kiều Minh Tuấn đạp văng đi. Do sàn tre rất trơn còn đôi dép tôi mang lại bằng nhựa đúc, tôi đã bị trượt chân và đập mạnh thắt lưng vào cạnh giường thay vì té đúng tư thế như khi tập luyện. Lúc đó, toàn bộ phần thân dưới của tôi tê dại, nằm liệt một chỗ không thể đứng dậy. Đoàn phim phải cho nghỉ hơn 15 phút để các anh chị cascadeur vào hỗ trợ, chườm đá liên tục. Rất may là do tư thế ngã lệch nên tôi chỉ bị sưng bầm vùng hông chứ không chấn thương trực tiếp vào cột sống. Đó thực sự là một trải nghiệm nhớ đời.
Bên cạnh những cảnh va chạm, tôi còn đối mặt với áp lực tâm lý rất lớn khi là một diễn viên trẻ được làm việc trong dự án lớn cùng các tiền bối dày dặn kinh nghiệm. May mắn thay, anh Kiều Minh Tuấn đã nhìn thấy nỗi lo lắng và sự bồi hồi đó của tôi. Trong suốt hai tháng ở Mộc Châu, cứ hễ đến ngày nghỉ là anh lại rủ tôi đi tập gym, đi chợ thị trấn để anh em thêm gắn kết.
Anh Tuấn đã chỉ bảo cho tôi từng chút một, giúp tôi mở lòng và thả lỏng cơ thể hơn để không còn bị khớp trước các anh chị lớn. Tôi vô cùng biết ơn và cảm kích sự tận tâm của anh. Với tôi, những bài học và sự kết nối này còn hạnh phúc hơn cả việc hoàn thành vai diễn, bởi nó là hành trang quý giá trên con đường dài phía trước của một diễn viên.
ÁNH MẮT “LƯƠNG TRIỀU VỸ” VÀ KHÁT KHAO ĐƯỢC QUÊN TÊN
Khi được ví như “Lương Triều Vỹ Việt Nam” nhờ ánh mắt biết nói, Sỹ Hậu khiêm tốn trân trọng lời khen nhưng khẳng định mình có hành trình riêng. Anh không mong khán giả nhận ra mình, mà chỉ mong họ nhớ đến nhân vật.

* Với những phân đoạn tâm linh, cảm xúc nặng, anh giữ tâm lý như thế nào và phân đoạn nào khiến anh cảm thấy khó khăn nhất?
– Trong những cảnh như vậy, tôi luôn cần một “điểm neo” để giữ cảm xúc. Với Chài, điểm neo đó chính là những người mà anh ấy yêu thương – đặc biệt là Nina và chị Ngọc. Khi đặt mình vào trạng thái: nếu mất họ thì điều gì sẽ xảy ra, tôi không cần phải cố gắng quá nhiều để tạo cảm xúc. Nó đến một cách rất tự nhiên.
Thật ra, gần như toàn bộ quá trình quay đều là một thử thách. Tôi thường mất ngủ trước mỗi ngày quay, vì phải tự hình dung và chuẩn bị tâm lý từ trước. Nhưng điều khó nhất lại không nằm ở những cảnh cao trào, mà là những cảnh sinh hoạt đời thường. Vì ở đó là khoảng không gian của nhân vật được thể hiện rõ nhất. Mọi thứ rất giản dị, nhưng lại đòi hỏi sự chính xác rất cao để khán giả tin rằng nhân vật đang thực sự tồn tại. Đó là những cảnh khiến tôi phải cẩn trọng nhất.
* Anh mong khán giả sẽ nhìn nhận mình như thế nào sau vai diễn này?
– Ở góc độ cá nhân, tôi nghĩ bất kỳ diễn viên trẻ nào cũng mong được khán giả nhớ đến và gọi tên. Nhưng ở góc độ nghề nghiệp, tôi lại mong điều ngược lại: khán giả không nhận ra tôi, mà chỉ nhớ đến nhân vật. Tôi muốn mỗi vai diễn của mình có một đời sống riêng, đủ khác biệt để không bị hòa lẫn. Nếu khán giả tin vào nhân vật, thì đó đã là một sự ghi nhận rất lớn rồi.
* Anh nghĩ sao khi được gọi là “Lương Triều Vỹ Việt Nam”? Và anh muốn thử sức với dạng vai nào trong tương lai?
– Cá nhân tôi xem đó là một lời khen rất đẹp. Lương Triều Vỹ là một tượng đài lớn của điện ảnh châu Á. Nếu có sự tương đồng nào đó, có lẽ là ở ánh mắt. Nhưng tôi nghĩ mỗi người diễn viên đều có hành trình riêng. Tôi không đặt mục tiêu trở thành ai đó, mà chỉ mong mỗi ngày mình tiến bộ hơn một chút, và có thể để lại những vai diễn mà khán giả nhớ đến theo cách của riêng mình.
Trong tương lai, tôi đặc biệt hứng thú với những vai có chiều sâu tâm lý – như tội phạm, phản diện, hoặc những câu chuyện tình cảm phức tạp. Những dạng vai đó cho phép người diễn viên đi xa hơn vào nội tâm con người.
*Anh muốn gửi lời nhắn gì đến khán giả?
– Mỗi bộ phim ra đời đều là kết quả của rất nhiều tâm huyết – từ diễn viên đến ekip phía sau. Trong dịp lễ, mọi người có rất nhiều lựa chọn để vui chơi và giải trí. Với vai trò diễn viên – là một phần của Phí Phông, mình thật sự biết ơn khi các bạn đã dành thời gian và lựa chọn bộ phim để đồng hành trong những ngày nghỉ lễ này.
Và hãy tiếp tục ủng hộ điện ảnh Việt nói chung, vì đó cũng là cách để những câu chuyện như thế này có cơ hội được kể tiếp.
* Cảm ơn diễn viên Sỹ Hậu vì những chia sẻ tâm đắc
Hành trình từ sàn đấu Vovinam đến vai Chài trong Phí Phông không phải là một sự rẽ ngang may mắn, mà là kết quả của một “canh bạc” đầy lý trí. Bằng việc lùi lại phía sau hậu trường để xây dựng nền tảng tư duy, Nguyễn Sỹ Hậu đã chứng minh: Một diễn viên thực thụ không cần sự xuất hiện hào nhoáng, họ cần sự hiện diện sống động trong tâm hồn nhân vật.
Trong Phí Phông, khán giả không thấy một võ sĩ đang diễn, mà thấy một người đàn ông đang sống giữa lằn ranh sinh tử. Với một tâm thế làm nghề nghiêm túc, sẵn sàng để khán giả “quên tên mình để nhớ nhân vật”, hành trình điện ảnh phía trước của nam diễn viên chắc chắn sẽ còn mở ra những vùng nội tâm phức tạp và đa diện hơn nữa.
![[REVIEW] Đại Tiệc Trăng Máu 8: Đạo diễn dám làm, ê-kíp dám quay, khán giả dám xem.](https://koicine.com/wp-content/uploads/2026/04/REVIEWDTTM8-360x180.png)













