• Trang chủ
  • Tin tức
    • All
    • Âu Mỹ
    • Châu Á
    • Phim Âu Mỹ
    • Phim Châu Á
    • Phim Việt Nam
    Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

    Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

    “Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

    “Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

    “Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

    “Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

    Mỹ Tâm và Mai Tài Phến ra mắt dự án điện ảnh “Tài”, quyết định chiếu Tết nhưng là… mùng 18

    Mỹ Tâm và Mai Tài Phến ra mắt dự án điện ảnh “Tài”, quyết định chiếu Tết nhưng là… mùng 18

  • Đánh giá phim
    [REVIEW] Anh Hùng: “Quả sầu riêng” xù xì với vị ngọt giấu kín trong lớp vỏ drama

    [REVIEW] Anh Hùng: “Quả sầu riêng” xù xì với vị ngọt giấu kín trong lớp vỏ drama

    [REVIEW] Trùm Sò: Có gì đáng xem ngoài “mác K” và từ khoá “hài dân gian”?

    [REVIEW] Trùm Sò: Có gì đáng xem ngoài “mác K” và từ khoá “hài dân gian”?

    [REVIEW] Phí Phông – Quỷ Máu Rừng Thiêng: “Phép thử” kinh dị Việt của Đỗ Quốc Trung

    [REVIEW] Phí Phông – Quỷ Máu Rừng Thiêng: “Phép thử” kinh dị Việt của Đỗ Quốc Trung

    [REVIEW] Đại Tiệc Trăng Máu 8: Đạo diễn dám làm, ê-kíp dám quay, khán giả dám xem.

    [REVIEW] Đại Tiệc Trăng Máu 8: Đạo diễn dám làm, ê-kíp dám quay, khán giả dám xem.

  • Tiêu Điểm
    • All
    • Bài Tổng Hợp
    • Phỏng Vấn
    [Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

    [Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

    [Interview] Sỹ Hậu & “Canh bạc” điện ảnh: Từ dân võ Vovinam đến dân bản trong Phí Phông

    [Interview] Sỹ Hậu & “Canh bạc” điện ảnh: Từ dân võ Vovinam đến dân bản trong Phí Phông

    NSX Đại Tiệc Trăng Máu 8 – Ken Ochiai: Việt Nam được và mất gì từ một nền điện ảnh “siêu trẻ”?

    NSX Đại Tiệc Trăng Máu 8 – Ken Ochiai: Việt Nam được và mất gì từ một nền điện ảnh “siêu trẻ”?

    NSX Đại Tiệc Trăng Máu 8 – Ken Ochiai: Mọi cái “dở” của phim đều đã nằm trong sự tính toán của ê-kíp.

    NSX Đại Tiệc Trăng Máu 8 – Ken Ochiai: Mọi cái “dở” của phim đều đã nằm trong sự tính toán của ê-kíp.

  • Phim Việt Nam
    Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

    Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

    “Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

    “Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

    “Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

    “Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

    [REVIEW] Anh Hùng: “Quả sầu riêng” xù xì với vị ngọt giấu kín trong lớp vỏ drama

    [REVIEW] Anh Hùng: “Quả sầu riêng” xù xì với vị ngọt giấu kín trong lớp vỏ drama

    [REVIEW] Trùm Sò: Có gì đáng xem ngoài “mác K” và từ khoá “hài dân gian”?

    [REVIEW] Trùm Sò: Có gì đáng xem ngoài “mác K” và từ khoá “hài dân gian”?

    [REVIEW] Phí Phông – Quỷ Máu Rừng Thiêng: “Phép thử” kinh dị Việt của Đỗ Quốc Trung

    [REVIEW] Phí Phông – Quỷ Máu Rừng Thiêng: “Phép thử” kinh dị Việt của Đỗ Quốc Trung

  • Góc Nhìn
    Diễn viên Phương Nam: Dũng cảm rời bỏ hào quang để tái định nghĩa chính mình

    Diễn viên Phương Nam: Dũng cảm rời bỏ hào quang để tái định nghĩa chính mình

    “The Manipulated” – Canh bạc chiến lược của Disney+ tại thị trường Hàn Quốc

    “The Manipulated” – Canh bạc chiến lược của Disney+ tại thị trường Hàn Quốc

    Doãn Quốc Đam trong “Truy Tìm Long Diên Hương”: Nước đi thông minh của ekip sản xuất

    Doãn Quốc Đam trong “Truy Tìm Long Diên Hương”: Nước đi thông minh của ekip sản xuất

    Review The Black Phone 2 (2025): Khi nỗi sợ năm xưa không biến mất mà lớn lên cùng những đứa trẻ

    Review The Black Phone 2 (2025): Khi nỗi sợ năm xưa không biến mất mà lớn lên cùng những đứa trẻ

No Result
View All Result
KOICINE
[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

by Huyhayho
22/05/2026
in Phỏng Vấn, Tiêu Điểm

Trở lại sóng truyền hình quốc gia sau 1 thập kỷ, Hứa Vĩ Văn mang đến một chân dung đầy sức nặng về người chiến sĩ tình báo huyền thoại trong dự án chính luận “Tận hiến”. Cuộc trò chuyện độc quyền cùng Koicine không chỉ hé lộ hành trình hóa thân thành Anh hùng LLVTND Nguyễn Thiệu Giốc, mà còn khẳng định lòng tự trọng sòng phẳng của một người nghệ sĩ kiên định với những giá trị vĩ mô cho di sản đất nước. Với Hứa Vĩ Văn, mỗi vai diễn sử thi không chỉ là công việc, mà là một sự “tận hiến” trọn vẹn cho ngọn lửa nghề nghiệp.

Diễn viên Hứa Vĩ Văn dành trọn tâm huyết cho dòng phim chính luận lịch sử qua dự án “Tận hiến”.

Trong làng điện ảnh Việt, Hứa Vĩ Văn vốn là gương mặt bảo chứng cho sự chỉn chu và tri thức. Khán giả đã quá quen thuộc với anh trong những vai diễn lịch lãm, đến mức vô tình đóng khung nam tài tử vào một định kiến: “Nhìn mặt ông này thì không thể nào đóng vai khổ được”. Thế nhưng, sự tái xuất với vai chiến sĩ tình báo Nguyễn Thành (bí danh P1) trong phim truyền hình Tận hiến chính là câu trả lời đanh thép nhất cho hành trình “vượt sướng”, sẵn sàng “phá tướng” để đi đến tận cùng của sự khắc nghiệt nhằm khẳng định năng lực diễn xuất.

Gạt bỏ hình tượng “soái ca”, Hứa Vĩ Văn dấn thân vào những bối cảnh biên giới khốc liệt để tái hiện lại hành trình hy sinh thầm lặng của Thượng tá Nguyễn Thiệu Giốc – người anh hùng vừa được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào đầu năm 2025. Bộ phim do đạo diễn Trần Ka My thực hiện, đang được phát sóng vào lúc 21h Chủ nhật hàng tuần trên kênh VTV3 từ ngày 3/5/2026.

Hãy cùng Koicine gặp gỡ Hứa Vĩ Văn để lắng nghe những trải lòng đầy tâm huyết của anh đằng sau những thước phim đầy bầm dập và lý tưởng làm nghề kiên định của nam diễn viên đối với dòng phim lịch sử, chính luận nước nhà.

[BÀI PHỎNG VẤN]

Diễn viên Hứa Vĩ Văn: – Xin chào tất cả khán giả của Koicine. Tôi là diễn viên Hứa Vĩ Văn. Rất vui khi hôm nay có thể trò chuyện với mọi người.

Vai Nguyễn Thành trong phim Tận hiến (vai chiến sĩ tình báo Nguyễn Thành – bí danh P1) đến với tôi theo một trình tự như đã được lập trình sẵn.

Khi đó tôi vừa tham gia xong phim Mưa đỏ (vai bác sĩ quân y Lê) và bộ phim đang lan tỏa nhiều thông tin tích cực đến đại chúng. Nhờ sức nóng đó, mọi người trong ngành nhớ tới việc Hứa Vĩ Văn đang tham gia dòng phim lịch sử cách mạng.

Đúng lúc phim Tận hiến tìm một diễn viên có độ tuổi tương đồng với nhân vật Nguyễn Thành ngoài đời, bên hãng phim đã để ý và liên lạc với tôi. Khi đọc kịch bản, tôi cảm thấy nhân vật quá hợp với mình và rất tự tin có thể hoàn thiện tốt vai diễn này.

Có một điều trùng hợp thú vị là nickname ngoài đời từ xưa đến giờ của tôi cũng là Nguyễn Thành, nên tôi thấy bất ngờ vì chữ duyên này.

* Anh từng đóng nhiều phim lịch sử và vai cán bộ yêu nước trong các dự án lớn như Đất rừng phương Nam hay Mưa đỏ. Nhân vật lần này có gì đặc biệt so với những vai diễn trước đây của anh?

– Trong phim Tận hiến lần này, nhân vật khác rất nhiều so với phim Đất rừng phương Nam (vai Thầy Bảy – nhà giáo yêu nước) và Mưa đỏ. Trong Đất rừng phương Nam, vai Thầy Bảy là một thầy giáo dạy học yêu nước. Riêng Mưa đỏ, tôi vào vai một vị bác sĩ quân y. Còn trong phim Tận hiến, vai Nguyễn Thành là một chiến sĩ tình báo của Việt Nam.

Hành trình của nhân vật không gói gọn trong thời gian ngắn, mà ông phải tận hiến cả cuộc đời, kéo dài cho đến tận lúc nhắm mắt. Nhân vật tình báo của ông gắn liền với một quãng đời rất dài. Bộ phim Tận hiến là thời điểm để chúng ta tôn vinh hành trình, sự hy sinh và những cống hiến thầm lặng của ông. Chính vì thế, vai diễn này khác nhiều so với hai tác phẩm trước, dàn trải và rộng dài hơn rất nhiều.

* Việc hóa thân thành Thượng tá Nguyễn Thiệu Giốc – người vừa được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND vào đầu năm 2025 có khiến anh cảm thấy gánh nặng không?

– Tôi không cảm thấy gánh nặng, ngược lại là sự phấn khích và hứng khởi. Tôi không thể vui hơn khi được nhận vai diễn tầm vóc này. Tôi hoàn toàn không có áp lực. Điều tôi lo lắng duy nhất là mình có đủ sức khỏe để thể hiện tốt nhân vật xuyên suốt dự án hay không.

Tôi hy vọng trong khoảng thời gian quay hình, mình sẽ dồn 200% khả năng diễn xuất từ hành động cho đến những màn đấu trí căng não, những suy nghĩ và biểu lộ cảm xúc sâu kín nhất của nhân vật Nguyễn Thành. Tôi dành trọn vẹn 100% tâm trí cho thời gian ghi hình phim Tận hiến nên không hề áp lực. Ngược lại, tôi có sự tự tin khá lớn, đúng hơn là như “cá gặp nước”. Tôi đã chờ đợi dòng phim chính luận và những dạng nhân vật sâu sắc như thế này từ lâu rồi. Tôi chuẩn bị sẵn tất cả sở đoản, sở trường và kỹ năng diễn xuất để chờ đến lúc này nhằm bung ra hết vốn liếng nghề nghiệp của mình.

Tạo hình phong sương, thâm trầm của nhân vật bác Nguyễn Thành (bí danh P1) – người chiến sĩ tình báo CAND trên đất Lào.

* Anh đã chuẩn bị cho vai diễn này như thế nào? Việc học tiếng Lào có quá khó không?

– Để một diễn viên chuẩn bị rồi vào vai ngay lập tức thì rất khó thành công trọn vẹn. Tôi đến với nghề diễn đã đi qua một hành trình dài, trải qua nhiều năm đóng phim truyền hình, điện ảnh và tham gia vô số nhân vật khác nhau. 

Nhờ vậy, tôi tích tụ được nhiều kỹ năng, luôn sẵn sàng để khi nhận được kịch bản về đề tài tình báo như Tận hiến là có thể lấy ra sử dụng ngay. Tôi đã chuẩn bị hành trang này từ trước khi làm diễn viên rồi. Việc học ngoại ngữ cũng vậy, tôi từng có cơ hội sử dụng tiếng Anh, tiếng Pháp trong các dòng phim trước.

Riêng tiếng Lào thì tôi chỉ cố gắng học thuộc lòng. Tôi không thể nói và không hiểu được tiếng Lào. Khi tham gia quay phim Tận hiến, tôi bắt buộc phải học vẹt. Điều tôi cảm thấy tiếc nhất là những đoạn mình cố gắng thoại tiếng Lào trên hiện trường cuối cùng lại bị lồng tiếng lại, khán giả không trực tiếp thấy được sự cố gắng đó. Tuy nhiên, ở những đoạn tiếng Anh, tiếng Pháp thì ê-kíp vẫn giữ lại giọng gốc của tôi.

Bộ phim này phải lồng giọng lại vì ở giai đoạn gần ngày phát sóng, các bác lãnh đạo mới quyết định thay đổi. Không chỉ riêng nhân vật bác Nguyễn Thành mà một số vai diễn khác trong phim cũng phải lồng lại giọng Nghệ An cho đúng lịch sử. 

Mục tiêu của bộ phim vẫn là tôn vinh bác Nguyễn Thành cũng như vinh danh tất cả các chiến sĩ tình báo khác. Câu chuyện phim phải đặt tính tôn vinh lên hàng đầu, nên việc lồng tiếng lại là điều hiển nhiên, đây không phải là bộ phim về diễn viên Hứa Vĩ Văn để tôi trình diễn giọng thoại. Nghĩ như vậy nên tôi cảm thấy được an ủi phần nào.

* Việc lồng tiếng lại nhân vật như vậy có sợ làm ảnh hưởng hay sụt giảm chất lượng biểu cảm, giọng điệu diễn xuất của anh trên phim không?

– Trong quá trình ghi hình, đoàn phim đã thu tiếng trực tiếp. Diễn viên phải diễn tốt, thoại chuẩn thì đạo diễn mới duyệt qua. Tất cả diễn viên trong phim này hầu như đều có giọng thoại tốt mới được chọn lựa vào dự án. Vì vậy, việc này chắc chắn không ảnh hưởng đến diễn xuất.

Về phần lồng tiếng, các diễn viên lồng tiếng lại thích thú hơn, bởi họ đã thấy được phiên bản diễn tốt của tôi trên hiện trường làm nền tảng để nương theo dễ dàng. Vì lo lắng nên tôi đã chủ động hỏi bên bộ phận lồng tiếng xem các anh có gặp khó khăn hay thắc mắc gì về nhân vật này không. Anh lồng tiếng cho vai của tôi đã nhắn tin trấn an: “Văn yên tâm, bản phim Văn diễn đã rất chỉn chu rồi. Bọn anh lồng tiếng lại rất dễ để theo được nhịp diễn của Văn”. Họ khẳng định sẽ cố gắng làm tốt nhất những gì tôi đã thể hiện trên hiện trường.

* Lúc nãy anh có chia sẻ là anh không thể học được tiếng Lào mà chỉ “học vẹt”. Cuối cùng thì cái quá trình anh chinh phục đống thoại tiếng Lào đó trên trường quay đã diễn ra như thế nào mà khiến cả ê-kíp phải nể phục đến vậy?

– Tôi phải vận dụng hết công suất trí não để học thuộc lòng từng từ. Đến mức bên đoàn phim họ cũng nể tôi. Mọi người thấy tôi ra diễn thoại lèo lèo bằng tiếng Lào liền hỏi: “Ủa Văn biết tiếng Lào hay thế?”. Tôi nói: “Không, Văn học vẹt đó!”. 

Thế là tất cả diễn viên và mọi người trong ê-kíp đều bất ngờ. Họ bảo: “Học vẹt mà sao kinh vậy!”. Nhưng tôi chấp nhận, đã tham gia vai bác Nguyễn Thành thì bắt buộc phải hoàn thành. Để thoại tiếng Lào một cách suôn sẻ, khó mấy tôi cũng phải vượt qua.

* Anh có tham khảo người bản địa hay là giáo viên để đánh giá phát âm tiếng Lào của mình không?

– Trong đoàn phim có vài anh chị bên ban công tác Lào tới hỗ trợ. Họ là người Lào bản địa, trong quá trình làm việc họ cũng theo dõi sát sao và chỉ dạy cách phát âm cho tôi. Lúc quay, bản thân tôi luôn giữ được sự nghiêm túc, nhưng các bạn diễn xung quanh nghe tôi thoại tiếng Lào thì hay bị “xì” (không giữ được sự nghiêm túc trong lúc diễn vì thấy buồn cười), điển hình là Ngọc Thanh Tâm (vai nữ tình báo quốc tế Hoài Châu). 

Ngọc Thanh Tâm cứ nghe tôi thoại tiếng Lào là lại “xì”. Nhưng vì vấn đề chuyên môn, nhớ thoại thuộc lòng một ngôn ngữ mới rất mệt, nếu làm sai phải quay lại sẽ cực cho cả tập thể, nên tôi luôn giữ sự tập trung cao độ để hoàn thành phân đoạn chứ không để bản thân bị cuốn vào tiếng cười. 

* Nhân vật Nguyễn Thành trong phim phải gác lại tình cảm riêng vì nhiệm vụ. Anh đã xây dựng chemistry (phản ứng hóa học) với người vợ và các diễn viên nhí như thế nào?

– “Phản ứng hóa học” diễn ra rất phù hợp. Các bé diễn viên nhí trong phim (các vai Chandra lúc nhỏ do Trần Ngọc Yến, Sulee lúc nhỏ do Thanh Trà, Dalika lúc nhỏ do bé Cami thủ vai) đều được lựa chọn và casting kỹ lưỡng, có khả năng diễn xuất chuyên nghiệp và năng khiếu tốt, điều đó hỗ trợ tôi rất nhiều. Các bé cũng rất dễ thương, gần gũi nên bố con không gặp khó khăn khi tương tác.

Khó khăn duy nhất là thời tiết trường quay rất nắng nóng, các bé còn nhỏ nên sinh hoạt và sức khỏe dễ bị ảnh hưởng. Có những lúc mệt quá do thiếu ngủ hoặc đói bụng, các bé sẽ cáu gắt, mình phải chấp nhận và thông cảm. Làm việc với diễn viên nhỏ tuổi cần hiểu cơ chế tâm lý đó mới có thể phối hợp tốt. Đổi lại, các con hòa nhập nhanh và diễn xuất tốt, tôi rất đỡ áp lực. Còn lại về vấn đề thời tiết, bắt buộc mình phải nương theo các con.

Đối với diễn viên Đàm Hằng đóng vai người vợ Bouny, tôi phải thừa nhận cô ấy rất hợp vai, khó có ai phù hợp hơn cô ấy. Nhiều khi không cần diễn nhiều, Đàm Hằng chỉ cần đứng đó là đã toát ra được chất của một người vợ, một công chúa Lào chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng vì bác Nguyễn Thành. Bản thân Đàm Hằng ngoài đời rất dễ gần, việc trao đổi công việc giữa hai anh em khá thuận lợi vì cô ấy luôn lắng nghe và phối hợp tốt với tôi.

Sự thấu hiểu và nỗ lực phối hợp giữa Hứa Vĩ Văn cùng diễn viên Đàm Hằng và các bạn diễn nhỏ tuổi tạo nên những phân đoạn gia đình đầy xúc động.

* Còn trải nghiệm đối diễn và hợp tác với Ngọc Thanh Tâm (vai nữ tình báo quốc tế Hoài Châu) thì sao? Nghe nói hai bầu không khí khi anh quay với Đàm Hằng (vai vợ Bouny) và Ngọc Thanh Tâm hoàn toàn đối lập?

– Đúng vậy, hai bầu không khí khác nhau hoàn toàn. Khi tôi quay với Đàm Hằng, không khí phim rất căng thẳng, mệt mỏi, nặng trĩu những dằn vặt, buồn tẻ. Nhưng khi quay với Ngọc Thanh Tâm, mọi thứ lại vui vẻ, năng động và trôi qua rất nhanh. Hai số phận nhân vật trong phim như thế nào thì nguồn năng lượng của hai diễn viên ngoài đời y chang như vậy.

Năng lượng của Ngọc Thanh Tâm rất tươi mới, hai đứa vừa quay vừa giỡn rất thoải mái. Sự thoải mái của nhân vật làm cho mọi thứ diễn ra tự nhiên như có sự sắp đặt sẵn. Vai diễn nữ tình báo quốc tế Hoài Châu này vô cùng phù hợp với Tâm. Một cô gái tình báo người Đài Loan thông thạo nhiều ngoại ngữ và rất năng động. Tôi cảm thấy dàn diễn viên trong phim Tận hiến được đo ni đóng giày quá phù hợp, ai cũng vừa vặn với vai diễn của mình.

* Được biết phim phần lớn ghi hình tại khu vực biên giới Việt – Lào, có những phân đoạn đấu trí và tra tấn khốc liệt. Anh có gặp khó khăn hay chấn thương gì trên phim trường không?

– Đối với những cảnh hành động hay tra tấn, bản thân tôi không có gì lo lắng. Tôi đã làm quen với thể loại này ở các dự án phim điện ảnh và phim thương mại trước đó. Những cảnh hành động không phải là thử thách quá khó, mọi thứ trôi qua rất nhanh và suôn sẻ.

Cảnh thực sự khó trong phim này là những phân đoạn đấu trí và tâm lý của nhân vật Nguyễn Thành. Trong bộ phim, vai Nguyễn Thành phải sống dưới 4-5 thân phận khác nhau. Có những khung cảnh tôi phải đối diện và đóng cùng lúc với 4-5 “bộ mặt” của chính mình ở trong một cụm bối cảnh. Cái khó và hóc búa nhất là phải phân tách tâm lý để đóng nhiều phiên bản Nguyễn Thành: Nguyễn Thành 1, 2, 3, 4, 5… Tôi thấy mình gặp thử thách ở điểm đó.

Về khó khăn chung của phim trường, bộ phim bắt buộc phải quay ở những bối cảnh rất lớn từ Hà Nội, Thanh Hóa cho đến biên giới Lào. Địa hình rộng mở nên trở ngại lớn nhất là việc di chuyển bối cảnh và giữ gìn sức khỏe cho cả đoàn. Mọi người hầu như đều gặp nhiều trắc trở trong quá trình di chuyển. 

Bộ phim này có thể hoàn thành suôn sẻ là nhờ sự đồng lòng hỗ trợ của từng bộ phận một trong ê-kíp. Diễn viên chỉ làm tốt vai diễn trên khung hình, nhưng đằng sau đó là công sức của tổ thiết kế, tổ quay, tổ ánh sáng, tổ phục trang, tổ hóa trang, cho đến tổ hậu cần bếp ăn. Tất cả mọi người đã nắm chặt tay nhau để vượt qua.

Sự gian lao của bộ phim nằm ở việc di chuyển giữa các bối cảnh rất xa, có những lúc cả đoàn phải đi liên tục từ 12 đến 18 tiếng đồng hồ bằng xe hơi. Kế đến là điều kiện ăn ở, sinh hoạt của đoàn phim ở vùng biên viễn vô cùng khó khăn, không phải cứ có tài chính là thuê được khách sạn. Có những bối cảnh quay hoang vu, không có chỗ ở, cả đoàn phải tìm đến các trạm xá hoặc trạm kiểm lâm để lưu trú tạm thời.

Việc nấu nướng, ăn uống hằng ngày ở trạm kiểm lâm cũng rất khó. Đoàn phim không có tủ lạnh để tích trữ thực phẩm, đâm ra mua ngày nào là phải nấu hết ngày đó cho tươi. Mỗi lần đi chợ, tổ hậu cần phải đi từ điểm quay ra đến chợ huyện khoảng 60km, cả đi lẫn về là 120km. 

Ngày nào đoàn cũng phải cử người đi chợ như vậy. Sức chịu đựng, sự hy sinh và cố gắng làm việc của cả tập thể đoàn phim Tận hiến quá lớn mới có thể cho ra đời một tác phẩm chỉn chu như thế.

* Khi sinh hoạt và lưu trú trong các trạm kiểm lâm chật hẹp như vậy, các diễn viên chính như anh có được đặc cách phòng riêng hay chế độ gì khác biệt không?

– Ở đây không có sự phân biệt diễn viên chính hay diễn viên phụ, cả ê-kíp vẫn ở chung và sinh hoạt bình đẳng. 

Cứ phân chia theo từng bộ phận: tổ diễn viên ở chung với tổ diễn viên, tổ hóa trang ở cùng tổ hóa trang, tổ ánh sáng ở cùng tổ ánh sáng, các tổ tự phân chia nhau ra từng căn phòng trống trong trạm. Mình không thể đòi hỏi hơn. Ở vùng biên giới làm gì có khách sạn, bây giờ có tiền cũng không có chỗ để thuê. Anh em cứ dọn dẹp sạch sẽ rồi tất cả cùng ngủ chung một chỗ, cứ giăng mùng ra là ngủ. 

Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái, không cần thiết phải đòi hỏi thế này thế kia. Ở một nơi hoang vu, tôi lại thấy đó là một sự trải nghiệm quý giá.

*Anh có thấy sợ không?

Không, tôi vui lắm! Mỗi lần quay xong, vì không có sóng điện thoại nên tất cả mọi người sinh hoạt với nhau vui hơn. Tối đến trước khi đi ngủ, anh em lại tụ tập ngồi chơi trò chuyện, cảm giác rất ấm cúng.

Mọi thứ cứ vận hành theo cơ chế cuốn theo công việc. Bình thường một ngày đi quay phim, cả đoàn phải đi bộ 3km từ trạm kiểm lâm sâu vào trong rừng bối cảnh, quay xong lại tiếp tục bộ 3km đường rừng để về. Khi về đến nơi là chỉ kịp nghỉ ngơi, ăn uống, tắm rửa là đã hết một ngày.

*Ghi hình ở vùng biên giới thì thời tiết khắc nghiệt có ảnh hưởng tới diễn viên và ê-kíp không?

Có, thời tiết khắc nghiệt lắm, trộm vía là sức khoẻ của mọi người đều vượt qua được. Thời điểm quay “Tận Hiến” là đang mùa hè, lại còn quay ở Thanh Hoá và biên giới Lào, nên gió Lào hừng hực nóng, đâm ra là nhiều khi những cảnh bác Thành Lai hơi luộm thuộm là mình để luôn, không có hoá trang gì.

* Đâu là kỷ niệm hoặc nỗi ám ảnh khiến anh nhớ nhất trong suốt chuỗi ngày bám trụ hiện trường rừng sâu biên giới đó?

– Kỷ niệm và nỗi ám ảnh lớn nhất chắc là việc phải quay trong rừng sâu, nơi mà cứ đi một bước là gặp vắt. Đoàn phim hầu như không có ai là không bị vắt cắn. Lúc đó anh em chỉ lo sợ các bé diễn viên nhí bị vắt cắn nên luôn ưu tiên bảo vệ, làm đủ mọi cách để các bé không bị. 

Bản thân tôi lúc quay cũng rất sợ. Đến khi quay xong trở về trạm, tắm rửa lột quần áo ra xem kỹ mới phát hiện có những con vắt đang bu trên người mình từ lúc nào. Thời điểm quay trong rừng, nỗi ám ảnh lớn nhất của cả ê-kíp vẫn là loài vắt, nó quá khủng khiếp và chắc chắn không ai có thể quên.

Còn kỷ niệm thứ hai mà tôi rất thích là khoảng thời gian đoàn di chuyển sang quay tại đất nước Lào. Phong cảnh nước bạn rất đẹp, thiên nhiên mang lại cho tôi một sự bình yên lớn. Đặc biệt, người dân Lào sống rất hiền hòa, dễ thương. Đây là lần đầu tiên tôi được đi Lào, tôi không nghĩ người Lào lại dễ thương, hiền hòa và cởi mở đến như vậy.

* Một lần nữa tái ngộ với diễn viên Nguyễn Phương Nam (vai cán bộ công an Đỗ Chiến) ngay sau dự án điện ảnh đình đám Mưa đỏ, cảm xúc của anh như thế nào? Hai anh có nhiều phân cảnh thú vị kết hợp với nhau không?

Khi tôi mới vừa chốt xong dự án phim Tận hiến, Phương Nam có điện thoại cho tôi bảo: “Anh Văn ơi, anh có tham gia phim Tận hiến hả? Nếu có anh đóng thì em sẽ nhận lời ngay!”.

Trong phim, Nguyễn Thành (tôi) và Đỗ Chiến (Phương Nam) có sự đồng hành, kết nối rất mật thiết, ăn ý. Cho nên chúng tôi có rất nhiều cảnh quay chung. 

Thế là trong khoảng thời gian quay phim Tận hiến, Nam cứ ngày ngày ở bên cạnh tôi suốt, vì cậu ấy bảo sang đoàn phim mới này không có chỗ nào nương tựa ngoài tôi. Hai anh em quay phim cùng nhau nên có rất nhiều kỷ niệm. 

Tôi nghĩ Tận hiến là bộ phim mà Phương Nam gắn bó và ghi hình gần gũi với tôi nhiều nhất, vì vừa bước ra khỏi Mưa đỏ là Nam lao ngay vào quay dự án này. Tôi cảm thấy tự hào vì sau Mưa đỏ, mình chính là người ở cùng Phương Nam lâu hơn tất cả các bạn diễn viên khác. Sau khi phim Mưa đỏ ra mắt, “Anh Tạ” đã tỏa sáng, nổi tiếng và được nhiều dự án thương mại mời gọi. Tôi nghĩ bộ phim Tận hiến này sẽ là tác phẩm kỷ niệm vô cùng ý nghĩa của hai anh em.

Hứa Vĩ Văn và Nguyễn Phương Nam tiếp tục mối duyên màn ảnh sau thành công vang dội của bộ phim điện ảnh “Mưa đỏ”.

* Vì sao phải mất đến 10 năm anh mới quay lại truyền hình? Có phải anh đã từ chối rất nhiều lời mời không?

– Đúng vậy, rất khó để kéo tôi quay lại với mảng phim truyền hình. Nếu không phải là dự án Tận hiến và vai diễn bác Nguyễn Thành (bí danh P1) này, chắc tôi không nghĩ mình sẽ quay lại đóng phim truyền hình. Khi nhận được kịch bản, tôi quyết định ngay mà không cần đắn đo xem bên nào đứng ra sản xuất hay ai làm đạo diễn. 

Tôi tham gia dự án này vì muốn góp phần tôn vinh nhân vật bác Nguyễn Thành. Đó chính là lý do tôi quay lại phim truyền hình. Nếu không phải vì vai diễn này, không biết khi nào tôi mới quay lại mảng màn ảnh nhỏ, vì suốt nhiều năm qua không có cơ hội nào đủ sức khơi gợi hứng thú để tôi trở lại.

Tôi luôn mong chờ một điều gì đó mạnh mẽ hơn ở mảng truyền hình để quay lại. Bản thân tôi rất muốn đóng phim truyền hình phục vụ khán giả. Và với những gì Nhà nước đã và đang thực hiện rất thành công, tạo nên tiếng vang lớn ở mảng điện ảnh thời gian qua, tôi tin chắc mảng phim truyền hình nước nhà cũng sẽ có những bước đi vĩ mô tương tự để có thể giữ chân người nghệ sĩ ở lại cống hiến nhiều hơn nữa.

Trong suốt 10 năm đó, mọi người vẫn mời tôi nhiều lắm, tôi từ chối vì nhiều lý do. Lý do lớn nhất là các kịch bản truyền hình đi theo lối mòn, tôi không cảm thấy hứng thú.Người ta đa số cứ mời tôi vào những vai soái ca bảnh bao, đóng vai tổng tài lịch lãm, rồi vướng vào những câu chuyện tiểu tam, tình yêu tay ba tranh chấp gia đình. Bản thân tôi đã kinh qua những dạng vai “trai đẹp” này rồi và cảm thấy đó chỉ nên là một trải nghiệm trong sự nghiệp thôi, nên sau này không còn hứng thú để lặp lại nữa.

Tôi luôn mong chờ có những vai diễn sở hữu tầm vóc vĩ mô hơn. Câu chuyện của vợ chồng Nguyễn Thành và Bouny trong Tận hiến cũng là chuyện gia đình, nhưng câu chuyện ấy lại được đặt trong bối cảnh vĩ mô của lịch sử đất nước.

Ở ngoài Hà Nội cũng có vài kịch bản rất hấp dẫn tôi, đáng lý ra tôi đã nhận lời hai phim rồi. Nhưng để quay phim truyền hình phía Bắc đòi hỏi diễn viên phải đi xa nhà quay ròng rã từ 3 đến 6 tháng, thậm chí cả năm trời. Tôi vướng bận chuyện gia đình nên đành lỡ hẹn đầy tiếc nuối. Chỉ có duy nhất dự án Tận hiến và vai diễn bác Nguyễn Thành mới đủ tạo động lực để tôi gác lại tất cả, chấp nhận xa nhà suốt 3 tháng trời như vậy.

Hành trình 15 năm từ ông bố đơn thân Trần Nguyên của “Lời thú nhận của Eva” đến người chiến sĩ tình báo Nguyễn Thành (bí danh P1) trong “Tận hiến” – một khoảng trống đầy thương nhớ trên sóng truyền hình VTV3 mà Hứa Vĩ Văn muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến những khán giả vẫn luôn nhớ và thương anh.

* Phim truyền hình bây giờ có gì khác với phim truyền hình ngày xưa?

– Suốt 20 năm làm nghề, tính cả Tận hiến thì đây mới chỉ là bộ phim thứ 3 tôi được lên sóng truyền hình quốc gia, gồm có Thái sư Trần Thủ Độ, Lời thú nhận của Eva và bây giờ là Tận hiến. Cảm giác và ngọn lửa làm nghề của tôi vẫn vẹn nguyên, sự kết nối của khán giả dành cho mình không hề thay đổi. Điều tôi thấy tiếc nhất chỉ là quãng thời gian mình rời xa màn ảnh nhỏ quá dài, đánh mất đi nhiều cơ hội để có thể đóng phim cống hiến nhiều hơn cho mọi người.

Còn về sự thay đổi trong giới làm phim truyền hình hiện tại thì rất khó nhận định khách quan. Bởi vì những dòng phim truyền hình mà tôi tham gia như Thái sư Trần Thủ Độ, Lời thú nhận của Eva hay Tận hiến đều do những ê-kíp phim điện ảnh thực hiện, nên cơ chế vận hành, tư duy sản xuất của họ mang tính chỉn chu, chuyên nghiệp sẵn. 

Còn nếu bảo tôi tham gia đóng phim với một cơ chế sản xuất quá nhỏ, đầu tư thấp hoặc thiếu lực thì rất khó để kiên trì đi theo. Cho nên tôi luôn đau đáu mong muốn mảng phim truyền hình nước nhà có sự đầu tư chỉn chu, nghiêm túc hơn để lôi cuốn được nhiều diễn viên giỏi quay về đóng phim.

* Trong 10 năm đó, liệu anh có từng e ngại tệp khán giả truyền hình (nhất là những nơi vùng sâu vùng xa không có điều kiện xem phim rạp) quên đi mình? Cảm xúc quay lại với truyền hình như thế nào sau nhiều năm vắng bóng?

– Tôi có lo nghĩ và từng buồn nhiều. Nhiều khi tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ đóng phim truyền hình nữa, gạt bỏ hẳn suy nghĩ sẽ quay về mảng truyền hình ra khỏi đầu. Nhưng sâu thẳm, tôi vẫn nuôi hy vọng có một sự đầu tư xứng đáng xuất hiện để kéo mình về, dù nghĩ chắc còn xa lắm. Cuối cùng thì điều kỳ diệu mang tên Tận hiến đã đến và kéo tôi quay trở lại. Mọi thứ đều phải có sự lựa chọn.

Tôi nghĩ khán giả có quên mình chăng nữa thì đó cũng là quy luật tất yếu của thời gian. Người xem cũ có lẽ không quên hẳn, chỉ có điều là khán giả trẻ ở phim truyền hình họ sẽ không biết đến tôi. Nhưng tôi nghĩ ở thời điểm này tôi lại có thể chinh phục đối tượng khán giả trẻ khác. Ví dụ sau phim điện ảnh Mưa đỏ, bản thân tôi đã chinh phục được lượng khán giả Gen Z mới mà từ xưa đến giờ mình chưa từng chạm tới.

Điều này phải tùy vào thời điểm. Cho dù bây giờ khán giả cũ truyền hình họ nhớ đến tôi, họ cũng sẽ lớn lên, già đi và tình cảm họ dành cho tôi cũng khác. Cuộc sống gia đình mọi người đã khác, họ không thể giữ ngọn lửa yêu mến tôi cuồng nhiệt như hồi xưa, cho nên tôi có tiếc thì cũng không thể tiếc được. Bản thân người diễn viên lúc nào cũng phải thay đổi và thức thời. Hiện tại bây giờ, khi tôi đến với Tận hiến hay đến với Mưa đỏ, tôi lại tiếp tục hành trình chinh phục một lượng khán giả trẻ và các thế hệ gia đình tiếp theo.

Ở tuổi trung niên, nam tài tử ưu tiên lựa chọn những vai diễn sở hữu tầm vóc vĩ mô để cống hiến hết vốn liếng nghề nghiệp.

* Liên tục góp mặt trong các dự án lịch sử, sắp tới là Hộ linh tráng sĩ, có phải anh định hướng sẽ đi đường dài với phim cách mạng không?

– Tôi rất muốn định hướng bản thân theo con đường đó, nhưng ở góc độ thực tế của thị trường, tôi chưa dám khẳng định mình sẽ chỉ chuyên đóng dòng phim lịch sử cách mạng. Nhiều khi mình rất muốn đóng phim truyền thống, chính luận, sử ký, nhưng lỡ tương lai không ai mời đóng thể loại này nữa thì sao (cười)?

Tôi rất muốn dấn thân vào dòng phim này nhưng để gọi là dám từ bỏ hoàn toàn các thể loại phim khác thì không có đủ khả năng, vì làm sao biết được trong tương lai có ai mời mình đóng dòng phim này nữa không. Nhưng có một điều tôi dám khẳng định: Phim lịch sử chính luận sẽ luôn là dòng phim được Hứa Vĩ Văn ưu tiên hàng đầu trên con đường làm diễn viên của mình.

* Sau “cơn sốt” Mưa Đỏ và Địa Đạo, có vẻ như các nhà làm phim thấy “thời” của phim lịch sử đã tới nên 2026 có rất nhiều dự án về đề tài này được công bố. Là một người đi trước, anh có quan sát các dự án này và có nỗi lo ngại nào cho dòng phim này không?

– Tôi từng xem một bài phỏng vấn của đạo diễn Đặng Thái Huyền. Chị Đặng Thái Huyền có nói mình không muốn là đạo diễn duy nhất làm phim đề tài lịch sử. Chị mong muốn sau Mưa đỏ sẽ có rất nhiều nhà làm phim, nhiều đạo diễn làm đề tài này.

 Đây là đề tài phát triển mạnh mẽ ở tương lai, có nhiều khía cạnh để khai thác. Người Việt Nam chúng ta đã trải qua nhiều thời kỳ chiến tranh và cha ông đã hy sinh để có được hòa bình ngày hôm nay. Việc để cho lớp khán giả trẻ hiểu được giá trị về hòa bình và những di sản của đất nước là điều chúng ta phải gìn giữ.

Khi có những tín hiệu các nhà làm phim tư nhân thương mại chuẩn bị và bắt đầu làm phim về đề tài lịch sử thì đó là điều đáng mừng. Nhưng bên cạnh cái đáng mừng, bản thân tôi cũng có điều đáng lo. Dù gì thì những bộ phim như Địa đạo hay Mưa đỏ đều có sự đóng góp, góp sức của các vị lãnh đạo cũng như những người trong ban ngành có chuyên môn để đưa hơi thở của dòng phim này phát triển mạnh mẽ nhất.

Là người làm phim và là diễn viên lâu năm, tôi chỉ mong muốn mọi người nếu có làm về đề tài này thì hãy cố gắng kết nối, có được những người chuyên môn về lịch sử, về tác phong, suy lĩnh, lý tưởng và tư tưởng để mang được hơi thở thật nhất cho bộ phim. Dù gì thì chúng ta không phải là người ở trong chính thống của ban ngành nên về hơi thở, lý tưởng, suy nghĩ mình sẽ không thể hiểu rõ sâu sắc bằng. Chắc chắn rất khó để mình tự hiểu được tác phong hay tư tưởng của một người đi lính như thế nào nếu không nghiên cứu kỹ.

Hơi thở lịch sử rất quan trọng, nếu không khéo tôi sợ phim dễ thành “ông Tây nấu phở” – điều đó tôi hoàn toàn không muốn. Chúng ta khích lệ dòng phim này phát triển, nhưng đáng lo là nếu các nhà làm phim chỉ mượn đề tài để làm phim thương mại thuần túy giải trí dựa trên danh nghĩa lịch sử thì nó cũng hơi phí. Đó là điều tôi đang lo ngại.

* Trong số các dự án lịch sử vừa được các đơn vị công bố, có dự án nào khiến anh đặc biệt kỳ vọng và thích thú không?

– Dự án tôi thích thú nhất là của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên có tên Cận kề cái chết – một bộ phim nói về đề tài vượt ngục. Bản thân tôi hằng năm đều đến Côn Đảo và tìm hiểu những câu chuyện vượt ngục ở đó, đây là đề tài rất hay. 

Đạo diễn Bùi Thạc Chuyên cũng vừa thực hiện xong phim Địa đạo, tôi tin hơi thở lịch sử từ anh ấy sẽ rất mạnh mẽ. Với các dự án khác, tôi hy vọng các nhà làm phim thương mại cố gắng có được hơi thở chân thật đó. Việc kết nối không khó. 

Từ kinh nghiệm bản thân từng tham gia phim Mưa đỏ, tôi mong muốn các nhà làm phim nếu làm đề tài lịch sử hãy cố gắng kết nối với các ban ngành chuyên môn để có được cái lý tưởng và hơi thở đúng đắn nhất trong tác phẩm của mình.

* Là một diễn viên nhiều kinh nghiệm trong nghề, đến hiện tại có còn thể loại vai nào có thể làm khó anh nữa không? Khi nhận 1 vai diễn anh thường sẽ tự làm khó mình như thế nào để tạo dấu ấn riêng? Đã khẳng định được tên tuổi trong nghề nhiều năm, anh có còn đi casting không hay chỉ lựa chọn và nhận những vai được mời?

– Đây là một trường hợp cũng hơi khó chia sẻ tế nhị. Tôi đã là người có thâm niên lâu năm trong nghề, việc chủ động đi xếp hàng casting không phải là điều được khuyến khích ở vị thế hiện tại của tôi. Những việc thử vai đó tôi đã làm rất nhiều từ hồi mới vào nghề mười mấy hai mươi năm trước rồi. Hiện tại nếu mình vẫn làm như vậy thì vô tình làm giảm giá trị định vị của bản thân, và quan trọng hơn, cơ hội casting đó nên dành lại cho các bạn diễn viên trẻ tuổi thể hiện năng lực.

Thứ hai nữa là đối với tôi, những dòng phim về đề tài lịch sử chính luận này không hề đơn giản, và bản thân người diễn viên không phải ai bước vào cũng đóng được ngay. Diễn viên bắt buộc phải trải qua một quá trình huấn luyện vô cùng nghiêm khắc. Nếu các bạn không huấn luyện một thời gian về kỷ luật quân đội, về súng ống, thao tác súng trường, thấu hiểu lý tưởng tư tưởng của nhân vật thì rất khó để hóa thân vào những dòng phim đó được. Đó là điều chân thành tôi muốn nói. 

Tôi nghĩ nhà đầu tư, nhà sản xuất có tầm sẽ tự hiểu và phân định thế hệ diễn viên nào có sẵn tố chất, hoặc ai có khả năng đào tạo thêm để chủ động nhắm vai gửi lời mời. Còn nếu nhà sản xuất nhắm tới những bạn chưa có gì hết để đào tạo lại từ đầu thì tôi cũng hoan nghênh tinh thần thử nghiệm của họ, tôi không biết mong muốn của những ê-kíp đó họ đang tìm hình mẫu diễn viên nào, và tôi cũng không muốn can thiệp sâu.

Bản thân tôi khi làm việc với Hãng phim Quân đội Nhân dân và đạo diễn Đặng Thái Huyền cho các dự án trước đây đều bắt buộc phải đi huấn luyện và tập luyện cực kỳ gắt gao. Ngoài việc tập luyện thể lực, thao tác súng ống, súng trường ra thì điều quan trọng cốt lõi nhất ở đây đó là cái tư tưởng. Nếu trong trái tim của mỗi người – không chỉ riêng về diễn viên không mà ngay cả chính bản thân chúng ta là người Việt Nam, nếu không hiểu rõ về lịch sử, không có sự thấu cảm và trân trọng sâu sắc dành cho di sản của đất nước thì khó thể nào phát huy được cái nghề nghiệp của mình vào vai diễn được.

* Có thể loại vào nào anh khao khát được thực hiện nhưng chưa có cơ hội?

– Đó chính là lý do vì sao tôi tham gia bộ phim Tận hiến. Đây là bộ phim tình báo mà tôi thấy ở mảng truyền hình lẫn điện ảnh trước đây mình chưa làm nhiều. Có lẽ trong năm sau hoặc năm nay ở mảng điện ảnh cũng sẽ có dự án ra mắt. Tuy nhiên, thể loại phim về lịch sử cách mạng, quê hương đất nước luôn đòi hỏi sự cân đo đong đếm rất kỹ lưỡng. 

Tôi mong muốn thị trường sẽ có nhiều dự án như vậy hơn nữa. Tôi không cần vai diễn hào nhoáng, chỉ cần những bộ phim mang giá trị chủ đề thiêng liêng về quê hương đất nước, lịch sử chính trị và tình báo thì chắc chắn nó xứng đáng để tôi cống hiến cả đời làm nghề của mình. Tôi vẫn thích đóng những thể loại vĩ mô hơn một xíu như vậy.

* Nhiều người cho rằng đóng phim điện ảnh khó hơn truyền hình, dễ nổi tiếng hơn và kiếm được nhiều tiền hơn nên hầu như diễn viên nào cũng khao khát tìm cơ hội với điện ảnh. Anh nghĩ sao?

– Không phải đóng phim điện ảnh sẽ nhiều tiền hay dễ nổi tiếng hơn đâu. Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào giá trị thương hiệu của từng diễn viên chứ không nằm ở phân loại mảng phim. Không phải diễn viên truyền hình nào cũng không nổi tiếng, thực tế có rất nhiều diễn viên truyền hình sở hữu lượng khán giả quốc dân cực kỳ lớn. Ngược lại, cũng có nhiều diễn viên đóng phim điện ảnh thù lao nhận về không hề cao. Ở mảng phim nào họ vẫn kiếm tiền tốt nếu bản thân có giá trị.

Thực ra có nhiều diễn viên truyền hình kiếm tiền và có cuộc sống ổn định còn nhiều hơn diễn viên điện ảnh. Có những khoảng thời gian 1 năm họ tham gia khoảng gần 4-5 phim truyền hình là có thể sống thoải mái cả năm trời. Trong khi đó, nếu một năm bạn đóng đúng 1 phim điện ảnh, nhiều khi thù lao đó chỉ đủ cho bạn trang trải cuộc sống trong khoảng 2-3 tháng ngắn ngủi thôi.

Thế nên điều này phải tùy vào mức độ giá trị của từng cá nhân diễn viên chứ không phải đóng điện ảnh hay truyền hình cái nào cao sang hơn cái nào. Nó tùy vào tài năng, mức độ nổi tiếng, sự đẹp lòng trong mắt khán giả và đạo đức làm nghề của người diễn viên. Ở mảng truyền hình, các nhà sản xuất vẫn hoàn toàn sẵn sàng trả một mức thù lao rất cao nếu diễn viên có năng lực phù hợp và họ thực sự cần diễn viên đó. Tôi nghĩ ở mảng nào cũng sẽ có ngôi sao cả.

* Cách đây 3 năm, anh từng chia sẻ nỗi đau làm nghề khi kiên trì hy sinh cho điện ảnh, từ bỏ gameshow, web-drama để giữ hình ảnh nhưng khán giả vẫn rất khắt khe và chưa thực sự tin tưởng. Đến thời điểm hiện tại năm 2026, anh cảm thấy mình đã lấy lại được niềm tin từ công chúng chưa?

– Sau sự cố trong phim Đất rừng phương Nam, tôi bắt buộc phải nhìn nhận lại sự nghiệp để xem vị trí của mình đang ở đâu trong lòng công chúng. Đến thời điểm hiện tại, tôi đã có câu trả lời và hoàn toàn giải quyết xong nút thắt tâm lý đó sau dự án Mưa đỏ. Đó là câu trả lời không chỉ dành cho khán giả mà còn cho chính bản thân tôi rằng: Mình đến với nghề diễn viên vì điều gì, và bản thân có còn giữ được ngọn lửa nghề hay không?

Thời điểm quay trở lại với Mưa đỏ, chính bộ phim này đã thắp lại cho tôi ngọn lửa nghề và niềm tin. Niềm tin rằng cho dù tôi có tham gia dòng phim chính luận lịch sử thì khán giả vẫn sẽ đón nhận. Tôi hiểu mình không thể nào ép khán giả phải yêu thích tất cả các bộ phim mình đóng. Thậm chí, có những tác phẩm phải mất từ 2 đến 3 năm sau khán giả mới thấu hiểu hết câu chuyện phim, mình không thể bắt công chúng phải hiểu, phải thương mến và đón nhận mình ngay lập tức. 

Con đường này có những câu chuyện bắt buộc phải trải qua rất nhiều gian truân. Tôi nghĩ đến bây giờ, sau biến cố Đất rừng phương Nam, khán giả sẽ hiểu được lý do vì sao Hứa Vĩ Văn lại ngưng đóng phim suốt 2 năm, và lý do vì sao khi quay trở lại phải là dự án Mưa đỏ. Câu trả lời này tôi không cần phải tự mình thanh minh, khán giả hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ qua các vai diễn của tôi.


* Trong thời gian 2 năm đó anh đã làm gì? Dường như anh không còn nghĩ về phim ảnh, hay xem nó như một cái gai cố quên đi? 

Khoảng thời gian đó tôi mở nhà hàng. Tuy nhiên, làm sao tôi có thể quên và ngừng nghĩ về phim ảnh được. Nó cũng giống như việc mình chia tay người yêu vậy, bóng dáng ấy vẫn luôn thường trực ở đây và không cách nào xóa nhòa. Trong vòng 2 năm không đứng trước máy quay, ngày nào tôi cũng hy vọng, hy vọng rằng mình sẽ có phim để đóng, nhưng quan trọng phải là bộ phim như thế nào. 

Suốt 2 năm đó tôi vẫn nhận được các lời mời, nhưng quan trọng là các dự án ấy có đủ lực để kéo tôi bước ra khỏi khoảng lặng đó, hoặc có đủ sức nặng để tôi gật đầu nhận lời hay không? Câu trả lời rõ ràng là không. Mọi người trong ngành đều biết có rất nhiều bộ phim đã ra mắt từng gửi lời mời trước đó, nhưng tôi đều chủ động từ chối.

Vì sao tôi lại chọn Mưa đỏ? Bởi vì khi đọc kịch bản của tác phẩm này, tôi cảm nhận được một luồng cảm xúc trào dâng mạnh mẽ về niềm tự hào dân tộc, tình yêu Tổ quốc trong tôi lớn lao và thôi thúc bản thân vô cùng. Cho dù tham gia Mưa đỏ với một vai diễn nhỏ, tôi vẫn cảm thấy vô cùng tự hào. Tôi biết mình đang làm một công việc thực sự có ý nghĩa, còn hơn là tham gia vào một bộ phim thương mại đơn thuần để rồi trôi tuột đi mà không để lại bất kỳ giá trị đọng lại nào cho bản thân. 

Những người nhạc sĩ, họa sĩ có lẽ sẽ thấu hiểu sâu sắc điều đó. Việc sáng tác hay nghệ thuật bắt buộc phải khơi nguồn từ cảm xúc thì mới làm được, chúng ta không thể khiên cưỡng hay ép buộc. Mọi thứ phải xuất phát từ rung động thực sự, và tôi đến với Mưa đỏ cũng chính vì lý do đó.

* Sắp tới anh có những dự định gì trong tương lai? Những dự án sắp ra mắt…

– Sắp tới thì hiện tại bây giờ tôi đang không có dự án mới nào để quay hình cả, tôi đã hoàn thành xong hết tất cả các công việc rồi, hiện tại chỉ chờ phim ra mắt phục vụ khán giả thôi. Đó là bộ phim điện ảnh Nghỉ hè sợ nghỉ hưu (đạo diễn Huỳnh Lập) và dự án phim sử thi Hộ Linh Tráng Sĩ (đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình). Cả hai dự án này đều dự kiến sẽ ra rạp vào đúng dịp đại lễ 2/9 tới đây. Còn ngoài ra thì hiện tại bây giờ tôi đã xong hết việc rồi.

*Vậy bây giờ anh đang trong giai đoạn “thất nghiệp”, “chill chill” chờ kịch bản?

Không, không “chill” đâu. Tôi thì không có khái niệm nghỉ ngơi “chill chill” được, cái tuổi của tôi là không chill được nữa rồi. Tôi vẫn đang tích cực chờ đợi, nghiên cứu xem kịch bản tiếp theo như thế nào và mong chờ sẽ sớm có dự án phù hợp tiếp theo để tiếp tục cống hiến.

* Cám ơn diễn viên Hứa Vĩ Văn rất nhiều về cuộc trò chuyện ý nghĩa ngày hôm nay!


Cuộc trò chuyện cùng Hứa Vĩ Văn đã phần nào phác thảo rõ nét tư duy làm nghề nghiêm túc và lòng tự trọng của một diễn viên có thâm niên. Không chạy theo số lượng hay thỏa hiệp với những kịch bản đi theo lối mòn giải trí, anh kiên định lựa chọn những dự án sở hữu tầm vóc vĩ mô nhằm tôn vinh những giá trị lịch sử của đất nước.

Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng cùng tâm thế “như cá gặp nước”, vai diễn chiến sĩ tình báo Nguyễn Thành (bí danh P1) trong Tận hiến đang mang đến một chân dung đầy chiều sâu cho khán giả màn ảnh nhỏ. Bộ phim hiện đang được phát sóng vào lúc 21h Chủ nhật hàng tuần trên kênh VTV3.

TRAILER TẬN HIẾN:

Sau Mưa Đỏ, Hứa Vĩ Văn tiếp tục “Tận Hiến” cho vai diễn tình báo trên VTV
Địa Đạo – Mưa Đỏ – Tử Chiến Trên Không và cách “tái định hình” dòng phim chiến tranh – lịch sử – sử thi Việt Nam
[REVIEW] Đại Tiệc Trăng Máu 8: Đạo diễn dám làm, ê-kíp dám quay, khán giả dám xem.
Share35Send
Previous Post

Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

Huyhayho

Huyhayho

Trả lời Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Theo dõi Facebook Koicine

  • Trending
  • Comments
  • Latest
Top 19 series phim hay nhất trên Netflix

Top 19 series phim hay nhất trên Netflix

16/11/2023
Top 32 phim Hàn Quốc 2022 được mong đợi

Top 32 phim Hàn Quốc 2022 được mong đợi

06/11/2022
Top 30 phim Hàn Quốc được khởi chiếu năm 2021

Top 30 phim Hàn Quốc được khởi chiếu năm 2021

18/12/2021
Những tiết lộ độc quyền về vũ trụ phim DC từ sự kiện DC Fandome

Những tiết lộ độc quyền về vũ trụ phim DC từ sự kiện DC Fandome

6
TENET – Thế giới được nhìn theo một cách hoàn toàn khác

TENET – Thế giới được nhìn theo một cách hoàn toàn khác

5
Ngô Thanh Vân tung poster tạo hình ‘Thanh Sói’, đặt lịch ra rạp Tết 2021

Ngô Thanh Vân tung poster tạo hình ‘Thanh Sói’, đặt lịch ra rạp Tết 2021

3
[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

22/05/2026
Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

22/05/2026
“Đất Đỏ”: Tái sinh hình tượng anh hùng Võ Thị Sáu qua ngôn ngữ điện ảnh đương đại

“Đất Đỏ”: Tái sinh hình tượng anh hùng Võ Thị Sáu qua ngôn ngữ điện ảnh đương đại

19/05/2026

TIN MỚI

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

22/05/2026
Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

22/05/2026
“Đất Đỏ”: Tái sinh hình tượng anh hùng Võ Thị Sáu qua ngôn ngữ điện ảnh đương đại

“Đất Đỏ”: Tái sinh hình tượng anh hùng Võ Thị Sáu qua ngôn ngữ điện ảnh đương đại

19/05/2026
“Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

“Lầu Chú Hỏa”: Bước đi tiên phong của phim kinh dị “giả tài liệu” kết hợp truyền thuyết đô thị Việt

17/05/2026
“Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

“Con Đã Thấy Gì?”: Nỗi đau thời cuộc gói ghém trong lời nói dối “đi làm ăn xa”

16/05/2026
Từ “Đàn Cá Gỗ” đến “Bò Sữa Bay”: Sự tái hợp của Nguyễn Phạm Thành Đạt – Nguyễn Hùng có làm nên kỳ tích mới?

Từ “Đàn Cá Gỗ” đến “Bò Sữa Bay”: Sự tái hợp của Nguyễn Phạm Thành Đạt – Nguyễn Hùng có làm nên kỳ tích mới?

12/05/2026

Về Koicine

Koicine - tạp chí trực tuyến về Phim ảnh.

Liên hệ | Quảng cáo:
Email: [email protected]

Theo dõi fanpage Koicine

https://www.facebook.com/koicine

Thẻ Phổ Biến

A24 Amazon Anime Bom tấn Chuyển thể Chuyện của sao DC Disney Doanh thu Dự án mới Góc chị em Hàn Quốc interview Live-Action Liên Hoan Phim Marvel Netflix NetflixOriginal Netflix tháng này Nhân vật Nhật Bản Oscar Phim chiếu rạp phim Châu Á Phim hoạt hình Phim nhiều phần Phim truyền hình Phim Tài Liệu Phim Tết Phim Việt Nam Phim Âu Mỹ Phỏng vấn Pixar Remake Series Âu Mỹ Short Film Sự Kiện Tenet Thái Lan Thông tin khác Tiệc trăng máu Top list Trung Quốc Warner Bros Đài Loan

Bài Mới Nhất

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

[Interview] Hứa Vĩ Văn: Tiếp tục tận hiến sau “Tận Hiến”

22/05/2026
Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

Chuẩn bị gì trước khi xem Lầu Chú Hỏa (2026) – Phim Found Footage đầu tiên tại Việt Nam?

22/05/2026
  • Quyền riêng tư & Chính sách

© 2020 KoiCine - Movies, All In!

No Result
View All Result
  • Tin tức
  • Đánh giá phim
  • Tiêu Điểm
  • Góc Nhìn

© 2020 KoiCine - Movies, All In!