Fabricated City (Thành phố Ảo) của đạo diễn Park Kwang Hyun ra mắt năm 2017 là một bộ phim hành động – hình sự kết hợp yếu tố công nghệ cao, đưa khán giả vào thế giới nơi công lý có thể bị thao túng. Dù đã gần tám năm trôi qua, tác phẩm vẫn giữ được sức hút nhờ nhịp phim dồn dập và những pha hành động gây cấn, mặc dù nhiều chi tiết mang tính phi lý cao.
Nhân vật bình thường được “thần thánh hóa”
Kwon Yoo (Ji Chang Wook) là thủ lĩnh của đội game “Resurrection” – một nhóm chiến đấu ảo nổi tiếng với tinh thần đồng đội và khả năng phối hợp xuất sắc. Trong thế giới game, anh là anh hùng bất khả chiến bại, người luôn dẫn dắt cả team vượt qua mọi nhiệm vụ. Nhưng ở ngoài đời, Kwon Yoo lại là một kẻ thất nghiệp, sống cùng mẹ, lang thang giữa những trận game như một cách lẩn trốn thực tại.

Cuộc đời anh rẽ sang bi kịch khi vô tình nhặt được một chiếc điện thoại và đem trả lại cho chủ nhân. Sáng hôm sau, anh bị bắt với cáo buộc cưỡng hiếp và giết chính cô gái đó. Mọi bằng chứng đều hoàn hảo đến mức không thể phản bác. Anh bị kết án tù chung thân và nếm trải địa ngục trại giam, nơi bạo lực là luật duy nhất tồn tại. Khi hay tin mẹ anh tự sát trong tuyệt vọng, Kwon Yoo gần như gục ngã – cho đến khi những người bạn trong game phát hiện ra vụ án có điều bất thường.

Kwon Yoo (Ji Chang Wook) được giới thiệu là cựu tuyển thủ Taekwondo, nhưng người xem khó chấp nhận việc một thanh niên thất nghiệp, lười biếng, trải qua thời gian dài trong tù lại có thể trở thành một chiến binh siêu hạng. Anh bất ngờ sở hữu khả năng chiến đấu, theo dõi và đột nhập vào bất cứ mục tiêu nào mà mình mong muốn, biến từ người hùng trong game thành người hùng ngoài đời thực.
Không chỉ Kwon Yoo, nhóm đồng đội của anh, những con người tầm thường, cũng được nâng tầm phi lý. Họ trở thành những “siêu nhân” có khả năng phối hợp và thực hiện các pha hành động, điều tra, gài bẫy công nghệ cao không thua kém các tổ chức điệp viên Hollywood. Chỉ riêng ý tưởng này thôi đã khiến Fabricated City gợi nhớ đến Mission: Impossible phiên bản thu nhỏ, với các pha hành động và chiến thuật công nghệ sáng tạo, nhưng không thực tế.
Người mẹ mạnh mẽ mong muốn minh oan cho con mình
Trong Fabricated City (Thành phố Ảo), mối quan hệ mẹ con giữa Kwon Yoo và mẹ anh là một trong những yếu tố cảm xúc quan trọng, tạo sự cân bằng với nhịp phim hành động căng thẳng. Mẹ của Kwon Yoo là hình ảnh của tình yêu vô điều kiện và sự tận tụy tuyệt đối. Bà không chỉ lo lắng cho con trai mà còn nỗ lực chạy khắp nơi để minh oan cho Kwon Yoo khi anh bị vu oan.

Sự tuyệt vọng khi không cứu được con, dẫn đến việc tự sát của bà, chính là cú sốc cảm xúc mạnh, khiến khán giả cảm nhận được nỗi đau, mất mát và sự cô độc mà Kwon Yoo phải chịu đựng.
Yếu tố tình mẫu tử này giúp khán giả đồng cảm với Kwon Yoo nhiều hơn, đồng thời làm nổi bật sự phẫn nộ và động lực để anh quyết tâm lật ngược vụ án. Nó không chỉ là chi tiết bi kịch mà còn làm nhân vật chính có chiều sâu hơn, tạo ra sự gắn kết cảm xúc giữa người xem và hành trình của anh trong thế giới phi thực tế nhưng vẫn mang tính nhân văn.
Những lỗ hổng trong xây dựng nhân vật
Nếu ngay từ đầu phim đặt nền tảng cho nhân vật có kỹ năng tương xứng với những thử thách họ đối mặt, việc nâng tầm như vậy sẽ dễ chấp nhận. Tuy nhiên, Kwon Yoo thiếu nền tảng hợp lý và sự phát triển tâm lý để biến từ người bình thường thành biểu tượng công lý một cách thuyết phục. Anh thiếu quá trình rèn luyện, khởi động hay bộc lộ năng lực phù hợp trước khi trở thành nhân vật “siêu năng lực” trong mắt khán giả.

Phe phản diện cũng gặp tình trạng tương tự. Ban đầu, nhóm này được khắc họa với quy mô hùng hậu, âm mưu công phu, nham hiểm và đầy sức thuyết phục. Song càng về cuối, họ trở nên yếu ớt và dễ bị triệt hạ theo kiểu “có chủ ý”, làm giảm bớt mức độ đe dọa và sự nghiêm trọng của mâu thuẫn.
Hành động ấn tượng – điểm cứu vãn bộ phim
Dù tồn tại nhiều điểm phi lý, Fabricated City vẫn giữ được sức hấp dẫn nhờ các pha hành động mãn nhãn. Nhịp phim dồn dập, đặc biệt là hai trường đoạn dài hơi ở đầu và cuối phim, tạo ra sự căng thẳng liên tục và giữ người xem ở trạng thái hồi hộp. Khán giả khó lòng rời mắt khỏi màn hình khi Kwon Yoo và nhóm đồng đội thực hiện các pha chiến đấu, rượt đuổi hay sử dụng công nghệ để chống lại kẻ thù.

Sau tám năm, giá trị vẫn còn nguyên
Fabricated City (Thành phố Ảo) ra đời trong thời điểm Hàn Quốc chưa thật sự quen với phim hành động – công nghệ. Giờ đây, khi Ji Chang Wook trở lại với The Manipulated – Trò Chơi Thao Túng (2025), khán giả có thể nhận ra sự tương đồng ở mô-típ: tội ác được giấu trong dữ liệu, và công lý bị thao túng bởi kẻ nắm công nghệ. Nhưng nếu The Manipulated có lợi thế là thời lượng dài để đi sâu vào chi tiết, thì Thành phố Ảo vẫn là phiên bản điện ảnh ngắn gọn, trực diện hơn.

Dù còn nhiều điểm chưa trọn vẹn, Fabricated City (Thành phố Ảo) vẫn xứng đáng được xem lại – như một cột mốc đánh dấu nỗ lực của điện ảnh Hàn trong việc mở rộng biên giới thể loại. Và cũng như thông điệp mà phim để lại: trong thế giới đầy giả tạo này, chỉ có tình bạn và lòng tin là thứ không thể bị lập trình.
Điểm thú vị khác là phim vẫn giữ được sức hấp dẫn đối với khán giả mới nhờ cách kết hợp yếu tố công nghệ và hành động, đồng thời xây dựng một nhóm nhân vật bình thường nhưng đoàn kết, hợp tác để chiến đấu chống lại những âm mưu vượt ngoài sức tưởng tượng. Nó không chỉ là phim hành động mà còn là câu chuyện về sức mạnh của niềm tin và tinh thần đồng đội, điều khiến Fabricated City (Thành phố Ảo) dù đã cũ nhưng vẫn có sức sống riêng, không bị thời gian làm nhạt đi.
Thêm vào đó, những pha hành động và kỹ thuật truy tìm dữ liệu vẫn mang cảm giác tươi mới so với nhiều phim cùng thời. Khán giả năm 2025 vẫn có thể thấy thú vị khi chứng kiến một nhóm “game thủ bình thường” phối hợp, vượt qua các thử thách tưởng chừng chỉ xuất hiện trong phim Hollywood. Điều này khiến Fabricated City (Thành phố Ảo) không chỉ là một bộ phim giải trí mà còn là minh chứng cho khả năng thử nghiệm, pha trộn thể loại của điện ảnh Hàn.





























